1. Một viên đá nhỏ khẽ rơi vào lòng con suối mênh mông….
Em thường gọi anh là Đá. Một hòn đá cuội bơ vơ giữa dòng nước. Cô đơn nhưng vững chải. Buồn nhưng kiêu sa trong thế giới riêng của chính bản thân mình…
Em gặp anh khi em là một cô bé. Anh là chú họ của Leo. Còn em lại là bạn thân từ nhỏ của cậu ấy. Và thế là mình quen nhau. Đơn giản và không cầu kì… Như bản chất mối quan hệ của anh và em là vậy….
Ngày đầu tiên gặp anh, em không còn nhớ rõ. Chỉ nhớ đó là một ngày cách đây lâu thật lâu, xa thật xa. Hôm ấy là sinh nhật Leo thì phải. Trời mưa… Lắc rắc vài hạt như mưa bụi phun lên tóc người… Trời âm u, làm em và Leo phải chui vào một quán cafe nho nhỏ, và cũ kĩ, để cùng thổi nến trên chiếc bành tròn tròn pủ đầy chocolate. Mọi năm, chỉ có em và Leo, nhưng năm ấy, buổi party nho nhỏ còn có thêm một vị khách nữa. Là anh… Phải, anh đã bước vào cuộc đời em như thế! Trong một chiều mưa, anh đã đến, khẽ khàng…
Em gọi anh là Đá. Không chỉ vì anh cô độc và mạnh mẽ như Đá, mà còn vì, có một ngày, anh nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim em… Như một viên đá nhỏ khẽ rơi vào lòng một con suối mênh mông….
2. Thiên thần đến từ thượng giới….
Em và Leo thân nhau từ nhỏ, từ thời cả hai đứa còn cởi trần tắm mưa cùng nhau :”> Kể ra cũng đã mười mấy năm rồi… Một khoảng thời gian quá dài, đến mức có đôi khi, em quên việc cậu ấy cũng là một chàng trai…
Hai đứa học chung với nhau suốt 9 năm trời. Đến năm đầu THPT, em vào thành phố, với gia đình, và cả với anh – năm ấy anh vào Đại Học… Em bỏ Leo lại giữa nơi tuổi thơ của hai đứa. Cậu ấy bảo không buồn. Nhưng em biết sau nụ cười ấy là một đôi mắt long lanh nước. Ngày em đi, cậu ấy không đến tiễn… Hôm ấy, sân ga mịt mờ bụi khói. Ảm đạm và u buồn.
Suốt 3 năm ấy, em không gặp Leo. Hai đứa chỉ yahoo và điện thoại. Ba năm với những câu chuyện dài… Có lúc buồn, có lúc vui… Nhưng chưa bao giờ em hỏi về lí do cậu ấy không đến gặp em lần cuối cùng… Suốt ba năm em chỉ nhớ dòng offline message cậu ấy gửi cho em trước khi vào đây thi Đại học: “3 năm trước, không phải t không đến tiễn m, chỉ là, t không muốn m thấy t khóc khi m đi, nên đã nép vào một góc… Này nhóc, ngày đó t thật sự rất thích m…”
Em chếnh choáng. Có gì đó ngại ngùng… Có gì đó hối tiếc… Và cả có gì đó miên mang… Leo thích em, em yêu anh… Còn anh, anh dành trái tim cho ai?
* * *
Leo đỗ… Vậy là cả ba chúng ta lại ở bên nhau. Ấm áp như những ngày đầu tiên… Lại cafe nóng, lại dạo phố đêm, lại những vòng xe thơ thẩn. Của anh, em và Leo. Và đôi khi, là của riêng em và cậu ấy…
Em thích cảm giác ngồi sau xe của Leo, từ ngày trước đến bây giờ vẫn vậy. Ở phía sau cậu ấy luôn mang lại cho em một cảm giác an toàn, và bình yên đến quá đỗi. Nhiều khi em nghĩ Leo là một thiên thần của thượng đế, được người cử xuống với em. Ở bên cậu ấy, khi nào cũng là sự bình tâm, và những nụ-cười-thật-sự…
Leo bảo không còn thích em nữa… Ba năm là đủ để quên đi cơn cảm nắng đầu đời. Vụng dại và thơ ngây. Giờ cậu ấy đã lớn, đã chín chắn hơn, và đã hoàn toàn coi em là bạn. Em cười, nhưng lòng tự nhiên thấy hẫng…
Vậy là, kể từ ngày ấy, đến nhiều năm sau, ba chúng ta lại đi bên nhau, trên cùng một con đường…
3. Và khi trời nổi gió…
Em gọi cậu ấy là Gió. Vì ngày cậu ấy xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta, là một ngày mùa thu đầy gió. Gió thổi lá vàng bay mênh mang trên đoạn đường rộng… Lần đầu tiên thấy lá vàng bay giữa thành phố phương Nam đầy nắng này, em vui thú như một đứa trẻ. Em chơi đùa với lá, làm anh và Leo phải phì cười. Em chạy chơi giữa đoạn đường rộng, tung tăng. Chiếc khăn quàng cổ anh tặng em, vào sinh nhật em nhiều năm về trước, khi anh và em mới quen nhau, xổ tung trong gió. Và bay đến bên một chàng trai nhỏ bé đang ngồi một mình giữa trảng cỏ xanh, bên trên những mảng nắng. Chàng trai nhỏ có đôi mắt màu nâu, làn da trắng sứ và đôi môi đỏ hồng. Mỏng manh… Và từ ấy, Gió chính thức trở thành một phần trong cuộc sống của ta…
Em và Gió mau chóng thân thiết với Gió. Có lẽ vì tụi em cùng tuổi, cùng yêu mùa thu, cùng có một tâm hồn lãng đãng… Và còn vì Gió có gì đó mong manh, đến nỗi em-một cô gái-cũng thấy rằng mình cần bão bọc cho cậu ấy… Gió khi ấy, long lanh như một viên kim cương phản chiếu ánh trời…
4. Gió cuốn bay….
Gió cuốn lá vàng…
Gió cuốn nước mắt…
Gió cuốn yêu thương…
* * *
Lại là một ngày mùa thu hanh hao và lành lạnh. Nhưng ngày ấy trời không gió. Chỉ có những giọt mưa rơi rơi trên bầu trời. Em ngồi một mình tại một quán cafe nhỏ nhưng ấm cúng, mơ màng hồi tưởng lại những năm tháng đã qua… 20 năm của em và Leo… 9 năm của em và anh… Và tròn một năm của Gió và chúng ta… Nghĩ đến Gió, em khẽ phì cười, nhớ đến lần trước em cafe với cậu ấy. Gió đang yêu… Một người có đôi mắt màu khói và nụ cười rạng rỡ… Em nhớ đến đôi mắt của cậu ấy khi kể về người ấy. Nó sống động và màu sắc, nó êm đềm và bình yên… “Hẳn cậu ấy rất hạnh phúc… Cô gái ấy quả thật may mắn…”
Tách capuchino được dọn ra. Vị ngọt đắng của nó làm em tỉnh táo. Hoan hoải ngắm nhìn các bức tranh thời Phục Hưng được chủ quán bố trí khắp gian phòng, em nhìn thấy hai chàng trai đang ngồi bên nhau ở góc quán. Cậu bé tóc vàng – đến đây em lại nhớ đến Gió và màu tóc đặc biệt của cậu ấy – đang tựa đầu lên vai chàng trai ngồi bên cạnh mình… Em không kì thị tình yêu đồng tính, ai cũng có quyền yêu và được yêu… Nên, khi nhìn thấy họ, em thấy bình yên đến lạ lùng… Tựa như trên cuộc đời này, chẳng gì có thể đưa họ về hai hướng ngược nhau…
Điện thoại em reo. Bản Gloomy Sunday quen thuộc. Là Leo. Cậu ấy bảo em gọi anh sang nhà ăn tối với cả gia đình. Em khẽ cười. Từ bao giờ em trở thành một phần trong “gia đình” cậu ấy nhỉ? Chuông điện thoại anh đổ từng hồi. Em bất giác nhìn ra cửa sổ, phía hai chàng trai đang hạnh phúc kia…
Ánh nắng tà dương xuyên qua làn nước rọi vào không gian ấm một thứ ánh sáng là lạ…
Trong một khoảnh khắc, chàng trai tóc đen quay qua đặt lên trán người bên cạnh một nụ hôn…
Chàng trai với mái tóc đen, đôi mắt màu khói ánh lên những tia nhìn ấm áp…
Cậu bé tóc vàng khẽ rúc vào chiếc áo jacket mỏng, hai má hồng lên…
Em thấy mắt mình đọng lại những hình ảnh quen thuộc… Em thấy chiếc điện thoai trên tay em rơi xuống bàn…Em thấy cả nước mắt mình rơi, còn lòng thì trống rỗng…
Em chạy đi trong chiều mưa. Chạy đến bên Leo. Rúc vào lòng cậu ấy mà khóc… Như những chiều mưa năm nào….
Gió và anh…. Trên đời này thật sự có những trớ trêu như vậy sao……
* * *
Gió cuốn lá vàng…
Gió cuốn nước mắt…
Gió cuốn yêu thương…
Và gió, có thể mang viên đá nhỏ rời khỏi dòng suối mênh mông…
Như Gió, mang Đá rời khỏi vòng tay em….
5. ”Chỉ cần ở đó có anh….”
Em hẹn gặp anh và Gió vào một ngày cuối thu. Trời dần chuyển sang Đông, bắt đầu se sắt. Trông anh và cậu ấy tìu tuỵ và mệt mỏi. Đôi mắt Gió không còn tươi tắn và hoạt bát, giờ nó chỉ u buồn. Và lặng lẽ. Nhìn cả hai, tự dưng lòng em dâng lên một nỗi đằng đẵng….
Em nhớ lại những lời Leo nói… Đến giờ em vẫn không hiểu tại sao những điều Leo nói thì nhiều, mà những điều em nhớ lại rất ít… Như những cuộc nói chuyện gần đây của cả hai, cậu ấy nói rất nhiều… Nhưng điều cuối cùng đọng lại trong em là câu nói cuối cùng của cậu ấy khi tiễn em sau buổi lang thang….
“Anh à, em sẽ làm cô dâu của anh….”
Câu nói của em làm cả anh và Gió ngẩng người. Trong đôi mắt cả hai là sự hoài nghi và thắc mắc… Còn trong mắt em, chỉ là đau thương…
“Em đã nghe Leo nói… Và em muốn giúp em người. Yongie à”, em nhìn sang Gió, “tớ thật sự mọng cậu và Seung Hyun oppa hạnh phúc nên tớ sẽ là cô dâu của anh ấy, như những gì mẹ anh ấy muốn….”
Gió nhìn em trân trân, rồi bất chợt cậu ấy ôm em, rồi nói trong thổn thức: “Tớ cảm ơn cậu, rất nhiều…”
Em thấy anh nhìn em bằng ánh mắt rất lạ…
Em thấy cả Leo đang đứng phía sau, và hình như, đôi mắt cậu ấy long lanh nước….
* * *
“Em sẽ hối hận đấy Chae Rin, đừng làm thế…”
“Em sẽ không hối hận mà, đó là quyết định của em… Em đã suy nghĩ rất nhiều, và em sẽ không hối hận, hứa đấy…”
“Nhưng nếu vậy, tương lai của em sẽ không bao giờ hạnh phúc…”
“Tương lai là gì em còn chưa biết rõ, nhưng chỉ cần nơi đó có anh….”
* * * * * * * * * *
Ngày cưới. Cô gái nhỏ trong bộ váy trắng bồng bềnh đang chăm chú nhìn hình bóng phản chiếu của mình trong gương… Mọi chuẩn bị đã xong, và cũng sắp tới giờ hành lễ, cô thấy mình thảnh thơi đến lạ thường. Không chút lo âu và hay nuối tiếc thời con gái sắp qua, cô chỉ khoan khoải nghĩ về những điều sắp tới… Về những ngày tháng không hẳn sẽ hạnh phúc, nhưng ít ra cô sẽ không thấy hối tiếc…
Chàng trai trong bộ veston đen sang trọng đứng nép ở cửa phòng chờ cô dâu. Anh cay đắng nhìn người con gái mình yêu thương suốt hai mươi năm trời đang chuẩn bị cho lễ cưới. Anh thấy cô cười, khẽ ngâm nga một khác nhạc du dương, mà trong lòng dấy lên những đợt sóng đau thương…
Cả Thánh Đường im phăng phắc. Chàng trai dắt tay cô gái mình yêu đi giữa hai dãy ghế dài, đưa cố đến bên hôn phu của mình, cũng là chú của anh. Anh khẽ xiết tay cô ấy. Cô gái lại cười… “Cậu sẽ không hạnh phúc đâu, ngừng lại đi… làm ơn mà….”
……………..
“ta tuyên bố hai con chính thức là vợ chồng…”
Lúc vị cha xứ kết thúc câu nói cũng là lúc cả không gian ngập trong giai điệu du dương của bản Wedding Dress. Chú rể ôm lấy mặt cô dâu, khẽ đặt lên môi cô một nụ hôn… Mọi người vỡ oà trong tiếng hò reo chúc phúc…
“Anh xin lỗi, và cảm ơn em, Chae Rin…”
“Không sao đâu ạ… Chỉ cần nơi đó có anh…”
~ The End ~